Trước thềm năm mới

Người Việt hay nói trước thềm năm mới”.

Nghe nhẹ thôi, mà gợi nhiều lắm.

“Thềm” là chỗ chuyển tiếp. Không hẳn ở trong nhà, cũng chưa hẳn bước ra ngoài. Là nơi người ta dừng lại một chút, phủi bụi chân, hít một hơi sâu, ngoái nhìn phía sau rồi mới bước tiếp.

Trước thềm năm mới, thời gian cũng như chậm lại.

Những ngày cuối năm không còn vội.

Tiếng gió khác hơn.

Mùi khói bếp, mùi lá dong, mùi rơm rạ, mùi bùn non đâu đó trong ký ức… tự nhiên trở về.

Người ta hay dọn nhà vào lúc này. Nhưng có lẽ, điều cần dọn dẹp nhiều hơn lại là trong lòng mình.

Dọn bớt những bực bội chưa kịp nói.

Xếp lại những điều dang dở.

Tha thứ cho những vụng về của chính mình trong một năm đã qua.

Trước thềm năm mới, người nông dân nhìn ruộng.

Không phải chỉ để tính lời lỗ, mà để tự hỏi:

Đất có còn khỏe không?

Mùa rồi mình có ép đất quá không?

Có điều gì cần làm khác đi trong mùa tới?

Người làm chính sách, nếu chịu dừng lại ở “thềm”, cũng sẽ tự hỏi những câu hỏi rất đời:

Chủ trương này đã đi được tới đâu?

Có chỗ nào khi về đến làng thì… khựng lại?

Có ai đang loay hoay vì mình nói chưa đủ rõ, làm chưa đủ gần?

Trước thềm năm mới, trẻ con mong áo mới.

Người lớn mong bình an.

Còn người già, chỉ mong con cháu đủ đầy, xóm giềng yên ổn.

Những mong ước ấy giản dị lắm. Và chính sự giản dị đó nhắc ta rằng:

Phát triển, suy cho cùng, không phải là đi cho nhanh, mà là đi cho đúng.

Không phải là có thêm bao nhiêu, mà là giữ được những gì căn bản nhất của một đời người.

“Trước thềm năm mới” không phải để sợ cái cũ, cũng không phải để vội vàng chạy theo cái mới.

Mà là để chọn lọc.

Giữ lại những điều tử tế.

Buông xuống những điều không còn phù hợp.

Mang theo những bài học đã trả giá bằng mồ hôi, nước mắt, thậm chí cả niềm tin.

Nếu mỗi người chịu đứng lại một chút ở cái “thềm” ấy, có lẽ chúng ta sẽ bước vào năm mới nhẹ hơn, chậm hơn, nhưng vững vàng hơn.

Như người nông dân trước khi xuống giống, không gieo hạt trong lúc lòng còn rối, mà chờ đất ấm, nước vừa, gió thuận.

Trước thềm năm mới, xin chúc nhau đủ tĩnh để nhìn lại, đủ thương để bao dung, đủ trí để đổi mới, và đủ kiên nhẫn để đi đường dài.

Vì một năm mới, suy cho cùng, cũng bắt đầu từ một bước rất nhỏ… bước qua thềm.


Bài: Lê Minh Hoan

Thư viện Cử tri gửi ý kiến Gửi đơn KNTC

Trang chủ

Mới nhất

Quê mình xứ nghệ

Video

Thư viện

Gửi Ý kiến