Nghệ An trước thềm Bính Ngọ 2026: GIỮ MẠCH NGUỒN - MỞ KHÁT VỌNG
Có những buổi chiều đứng bên sông Lam, tự nhiên thấy lòng mình lặng lại.
Dòng sông ấy không ồn ào. Không vội vã. Chỉ lặng lẽ trôi, như thể đã quen mang trong mình bao nhiêu câu chuyện của đất này.
Người con Đồng Tháp, lớn lên bên sông Tiền, sông Hậu, khi đứng trước sông Lam, không thấy xa lạ. Nước ở đâu cũng mang một tính cách chung: đi từ nguồn ra biển, mang theo phù sa, mang theo ký ức.
Sông Lam bắt đầu từ đại ngàn Trường Sơn, từ những cánh rừng Pù Mát mờ sương. Ở đó, nước còn non, còn trong, còn nguyên hơi thở của núi. Rồi sông đi qua bản làng miền Tây, qua đồi chè, qua những mái nhà nép mình bên triền dốc. Sông chậm rãi xuôi về đồng bằng, chạm thành phố Vinh, lượn qua Núi Quyết, rồi mở mình ra biển Cửa Hội, Cửa Lò.
Một hành trình dài.
Như đời người.
Phía Tây Nghệ An không chỉ là rừng núi. Đó là mạch nguồn. Là nơi đất trời còn rộng để con người học cách khiêm nhường. Rừng không nói nhiều, nhưng rừng giữ nước. Rừng không phô trương, nhưng rừng giữ đất.
Có lần đứng giữa đại ngàn, nghe tiếng gió thổi qua tán cây, chợt nghĩ: nếu mạch nguồn này khô đi, phía dưới sẽ ra sao?
Phát triển, đôi khi bắt đầu từ việc giữ lại những điều lặng lẽ.
Xuôi về phía Đông, biển hiện ra mênh mang. Bình minh trên Cửa Lò có màu rất khác. Ánh nắng không vàng rực như miền Tây sông nước, mà có gì đó mặn mòi hơn. Những con thuyền ra khơi sớm, bóng người nhỏ bé giữa bao la.
Biển dạy con người cách dấn thân. Nhưng biển cũng nhắc rằng đi xa không có nghĩa là rời gốc.
Giữa núi và biển, Núi Quyết đứng đó, không cao nhưng đủ để nhìn xa. Dưới chân núi từng ấp ủ giấc mơ Phượng Hoàng Trung Đô, một khát vọng muốn Nghệ An trở thành trung tâm, không chỉ của địa lý, mà của tầm nhìn.
Khát vọng ấy không ồn ào. Nhưng âm ỉ.
Nhìn lại, Nghệ An có một cấu trúc rất đẹp:
Tây là nguồn.
Đông là cửa.
Sông Lam là mạch nối.
Giống như một bản ví giặm, có đoạn trầm, có đoạn cao. Có câu tha thiết, có câu dứt khoát. Nhưng tất cả hòa lại thành một điệu chung.
Năm Bính Ngọ đang đến gần.
Ngựa gợi đến tốc độ. Gợi đến bước chân nhanh. Nhưng bước nhanh mà không biết mình từ đâu đến, sẽ dễ lạc đường.
Người xứ Nghệ, khi nhìn dòng sông này, có lẽ không chỉ thấy nước. Người xứ Nghệ thấy tuổi trẻ mình đã từng đi qua. Thấy những mùa lúa, những mùa biển, những tháng năm gian khó ở Truông Bồn, những mái nhà bình dị ở Kim Liên.
Đất này không thiếu ký ức.
Chỉ sợ thiếu người gìn giữ.
Miền Tây hôm nay có thể là dược liệu, là du lịch cộng đồng, là sinh thái.
Biển hôm nay có thể là kinh tế biển xanh, là logistics, là năng lượng gió.
Nhưng nếu thiếu tình yêu với mạch nguồn, mọi chiến lược sẽ chỉ còn là những con số.
Có những chiều đứng trên Núi Quyết, nhìn sông Lam lấp lánh dưới nắng, phía Tây mờ sương, phía Đông ánh biển xa xa, tự hỏi:
Mình đã làm gì để xứng đáng với dòng sông này?
Giữ rừng xanh hơn một chút.
Giữ biển sạch hơn một chút.
Giữ lòng người ấm hơn một chút.
Có lẽ vậy là đủ để bắt đầu.
Nghệ An bước vào năm mới không chỉ với mong ước an khang.
Mà với một lời hẹn thầm lặng với chính mình:
Đừng để mạch nguồn cạn.
Đừng để khát vọng nhỏ lại.
Để mai này, khi sông Lam vẫn chảy, khi biển Cửa Lò vẫn đón bình minh, có thể mỉm cười vì biết rằng:
Núi đã được giữ.
Biển đã được mở.
Và lòng người vẫn còn nguyên một mạch nguồn.
Lê Minh Hoan




