Chỉ một trang nữa thôi…

Có một câu nói rất quen trong đời sống của những người yêu sách: Chỉ một trang nữa thôi…”.

Nghe thì giản dị. Nhưng phía sau câu nói ấy là cả một thế giới.

Đó là khoảnh khắc bàn tay định khép lại cuốn sách, đồng hồ đã chỉ quá khuya, nhưng trái tim vẫn chưa chịu dừng. Là khi ta tự hứa với mình sẽ ngủ sớm, nhưng câu chuyện đang dở dang, nhân vật đang ở ngã rẽ, và ta không nỡ rời đi.

“Chỉ một trang nữa thôi…”, đôi khi là sự trì hoãn ngọt ngào nhất trong đời.

Đọc sách không phải là một nghĩa vụ.

Đọc sách là một cuộc gặp gỡ.

Gặp một người chưa từng quen.

Gặp một thời đại đã qua.

Gặp một câu hỏi mình chưa từng dám tự hỏi.

Có những cuốn sách không làm ta giàu lên ngay lập tức, không cho ta công thức thành công, không hứa hẹn một lối tắt. Nhưng chúng âm thầm gieo vào lòng ta một hạt mầm của sự tò mò, sự thấu cảm, một cách nhìn khác về thế giới.

Và có lẽ, đó mới là giá trị sâu xa nhất của việc đọc.

Có người từng kể rằng, họ lớn lên trong một ngôi nhà không nhiều điều kiện, nhưng luôn có một góc nhỏ dành cho sách. Không phải giá sách lớn, không phải những bộ sưu tập đắt tiền, chỉ là vài cuốn sách cũ, giấy đã ngả màu, nhưng đủ để mở ra những chân trời xa hơn mái nhà chật hẹp.

Sách không thay đổi hoàn cảnh ngay lập tức.

Nhưng sách thay đổi cách ta nhìn hoàn cảnh.

Khi ta hiểu hơn về con người, về lịch sử, về những nỗi đau và niềm vui của người khác, ta bớt vội vàng phán xét. Khi ta đọc về những hành trình vượt khó, ta có thêm niềm tin vào bước chân mình.

Văn hóa đọc không bắt đầu từ những hội thảo lớn.

Nó bắt đầu từ một buổi tối yên tĩnh, khi cha mẹ cầm cuốn sách và đứa trẻ ngồi bên cạnh.

Từ một góc thư viện nơi người học sinh tìm được cuốn sách “hợp gu” đầu tiên.

Từ một người thầy không chỉ giảng bài, mà kể về niềm vui đọc sách bằng ánh mắt sáng lên.

Có những em học trò ban đầu chán đọc. Sách với các em là áp lực, là bài kiểm tra, là điểm số. Nhưng chỉ cần một cuốn sách đúng lúc, một câu chuyện chạm vào điều sâu kín, các em có thể thay đổi. Không phải vì bị ép, mà vì tự mình thấy hứng thú.

Văn hóa đọc không thể áp đặt.

Nó chỉ có thể được khơi gợi.

Có người hỏi rằng trong thời đại công nghệ, liệu đọc sách có còn quan trọng? Khi mọi thông tin chỉ cần vài cú chạm, khi video ngắn lướt qua nhanh hơn một trang sách, liệu việc ngồi yên với một cuốn sách có còn chỗ đứng?

Có lẽ, chính vì mọi thứ quá nhanh, mà ta càng cần những khoảng chậm.

Đọc sách là một cách để chậm lại.

Chậm để suy nghĩ.

Chậm để lắng nghe tiếng nói bên trong mình.

Trong một thế giới ồn ào, sách giống như một khoảng lặng có chiều sâu. Không ồn ào, không giật gân, nhưng bền bỉ.

Có những người làm giáo dục hiểu rằng, dạy học không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà là khơi dậy tình yêu học tập. Và một trong những con đường bền vững nhất để nuôi dưỡng tình yêu ấy là đọc sách.

Một học sinh biết đọc sâu sẽ biết suy nghĩ sâu.

Một người trẻ biết đọc đa chiều sẽ biết nhìn cuộc đời đa chiều.

Văn hóa đọc không chỉ tạo ra người giỏi chữ, mà tạo ra người biết cảm, biết nghĩ, biết đặt mình vào vị trí của người khác.

Chỉ một trang nữa thôi…”

Có thể đó là câu nói của một đứa trẻ đang say mê câu chuyện phiêu lưu.

Có thể là của một người lớn tìm thấy mình trong những trang văn.

Có thể là của một người thầy vẫn còn thao thức với bài giảng ngày mai.

Nhưng suy cho cùng, đó là lời nhắc nhở rất dịu dàng rằng ta vẫn còn tò mò, ta vẫn còn khao khát hiểu biết, ta vẫn còn tin rằng thế giới rộng hơn những gì ta đang thấy.

Trước thềm mỗi năm mới, có lẽ ta không cần quá nhiều lời hứa lớn lao. Chỉ cần tự nhủ rằng năm nay, mình sẽ đọc thêm vài cuốn sách. Không phải để khoe, không phải để tích lũy thành tích, mà để nuôi dưỡng chính mình.

Bởi mỗi cuốn sách ta đọc, dù chỉ “một trang nữa thôi”, đều âm thầm làm cho tâm hồn ta rộng ra một chút.

Và khi nhiều tâm hồn cùng rộng ra, xã hội cũng sẽ rộng lượng hơn, tử tế hơn.

Văn hóa đọc, suy cho cùng, không chỉ là chuyện của sách.

Đó là chuyện của một cộng đồng biết trân trọng tri thức, biết lắng nghe, và biết đi xa bằng chiều sâu.


Lê Minh Hoan

Thư viện Cử tri gửi ý kiến Gửi đơn KNTC

Trang chủ

Mới nhất

Quê mình xứ nghệ

Video

Thư viện

Gửi Ý kiến